Hôm nay là 1 ngày u ám, u ám theo đúng cả nghĩa đen và bóng , vô tình lướt qua trailer của FF 7 , thích điên cuồng , muốn xem .. và giá vé ko phải quá đắt ... hoặc ít ra không phải chịu xem bằng cái màn hình laptop bé tí với cái bản cam mờ tịt
Hà nội hôm nay thật u ám , nhiều mây và có vẻ như sắp mưa , mọi thứ trở nên thật tuyệt khi chọn mua vé online và thanh toán mọi thứ mới chú ý đến phần ngày tháng chính là hôm nay chứ không phải ngay mai như dự định, quá tuyệt -_-
Dắt xe ra khỏi nhà gửi xe thì trời bắt đầu mưa , con mưa nhỏ nhưng rả rích , đầu hè mà cảm giác lành lạnh như giữa thu.
Tắc đường , kẹt xe , đèn đò , tiếng ồn giao thông .... rồi thì cái rạp chiếu phim cũng đến . phải mất 1 hồi để có thể tìm được một chỗ để xe như ý.
Khá lâu rồi mới vào đây , mọi thứ vẫn vậy , vẫn đông vui , tiếng cười nói không ngừng và vẫn đến 1 mình như rất nhiều lần khác, chỉ là tự tin hơn khi xuất hiện trước mặt hàng trăm hàng nghìn người không quen biết ở đâu đây
Rạp đầy dẫy bọn nhóc con , và học sinh cấp 2, cấp 3 ... hôm nay là thứ 2 và bây giờ còn chưa đến 3h30 tại sao mà mấy đám học sinh vẫn còn mặc đồng phục đến trường lại vào rạp vào cái giờ này ... phải chẳng chúng nó trốn học ... đầu nghĩ vậy nhưng chân vẫn tiếp tục bước đến quầy lấy vé.
Có lẽ cái ác cảm đầu tiên khi đến đây chính là lúc này , thời điểm nhân viên ở quầy bán vé đáp trả lại lời hỏi thăm của tôi bằng một giọng rất khó chịu , và đỉnh điểm là câu nói "1 vé á" , cái từ "á" mang rất nhiều cảm xúc , dù cho chỉ là âm nhưng trong đó chứa đựng là sự bất ngờ , khó chịu và 1 cái gì đó coi thường trong đó , tôi đáp trả chị ta và hỏi "có vấn đề gì khi tôi chỉ mua 1 vé , rạp đâu có điều lệ cấm mua 1 vé , hay đến rạp chiếu phim phải đi cùng 2 người trở lên".
Rồi mọi thứ cũng qua , đứng trước phòng chiếu phim bất giác ngước nhìn xung quanh , quả thật ai cũng có đôi có cặp hay là 1 nhóm người đi xem phim, chỉ là bản thân thấy đi xem phim 1 mình đâu có gì sai
Phòng chiếu nhỏ , khá sạch sẽ và yên tĩnh , nhưng ấn tượng đó dần biết mất khi mọi người bắt đầu vào đông đủ , tiếng cười nói ầm ĩ đến mức vô duyên, cảm thấy rất khó chịu , phòng chiếu phim giống như 1 nơi để cho những đứa con gái trang điểm không khác 1 con vẹt tự sướng và cười nói như ở nhà và chẳng để ý đến người xung quanh, và rồi khi đèn tắt , phim bắt đầu chiếu , lại là những tiếng nói thì thầm cười khúc khích của vô số cặp đôi xung quanh , và tệ hơn cả là bên cạnh mình có đứa mang đến cả 1 kho đồ ăn đến , mùi cá , shushi , hay đại loại thế bắt đầu tỏa ra.
tiếng nhai thức ăn , tiếng bóc túi nước , tiếng ống hút , tiếng cười nói khúc khích thi thoảng lại có vài người đi ra đi vào , nói khiến bản thân mất tạp trung và ác cảm vs cái rạp chiếu phim này kinh khủng
Chỉ là phim hay , tự nội dung đến chất lượng kỹ sảo , 1 bộ phim hành động nhưng lần đầu tiên có cảm giác xúc động đến vậy, có gì đó tình cảm của đạo diễn truyền đạt đến mà bản thân cảm nhận được . Thứ cảm xúc đó khiến mọi người đều im lặng và cảm thấy xót xa.... cũng có thể chỉ là mình tôi cảm giác vậy
mọi thứ khó chịu đều tan biến , cảm giác mệt mỏi ập đến , và sau ti tỉ thứ sảy ra vào buổi tối , lúc này đây đã nằm trên giường , muốn ngủ , chỉ là muốn viết 1 cái gì đó.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét