Đang ở trong 1 căn phòng tối , chẳng biết là rộng bao nhiêu nữa , chỉ biết là rất rộng ... đi mãi đi mãi cũng ko thể tìm thấy 1 góc tường nào , bất chợt 1 ánh đèn từ ở 1 góc nào đó bật sáng ... có 1 cái ghế gỗ nhỏ ở giữa , rồi thì trong bóng tối thân ảnh 1 đứa bé từ từ chạy đến và ngồi xuống ghế .
tôi nhận ra nó , nó là đứa bé vẫn xuất hiện trong giấc mơ của tôi , nó luôn đón tiếp tôi bằng nụ cười ngọt lịm của nó. Chỉ có điều hôm nay ko thế , nó khóc , tiếng khóc cứ thút thít râm ran khắp mọi nơi.
Bước lại gần , nó ngước lên nhìn , thật kỳ lạ nó nói chuyện với tôi , thứ âm thanh quen thuộc , thứ âm thanh không giống của 1 đứa bé gái mà là giọng của 1 cô gái tuổi đôi mươi. và tôi nhận ra nó
Tôi lại bật khóc , thứ cảm xúc tôi chỉ dám làm trong mơ , thứ mà khiến tôi nhẹ lòng hằng đêm , chỉ là hôm nay có sự khác biệt ~ tôi vẫn là kẻ khóc nhè , còn nó thì hôm nay cũng khóc .
Chúng tôi nói chuyện rất lâu , rất lâu , rồi thì nó lại đặt chân lên má tôi,
Ở đấy có bố có mẹ , chỉ là không có cún , m buồn lắm
Rồi nó lại khóc .. thứ âm thanh khó tả , thứ âm thanh chỉ khi cảm xúc rơi đến tuột cùng mới phát ra được.
cún phải có gia đình , có con có cháu , rồi cún mới được về với m cún nhé
Tiếng lấc nghẹn ngào rồi lặng lẽ dùng tay xoa nhà đi vệt nước mắt trên má đứa bé đó.
rồi thì căn phòng đó sáng rực lên , mọi thứ đều rõ ràng hơn , và chợt nhận mình đã tỉnh giấc từ lúc nào.
Nhớ những ngày ở suối nước nóng , tuyết rơi trắng xóa , ngồi trong xe oto , nhìn ra ngoài khung cửa .
Bác tài xế ra hiệu cho tôi xuống xe
Cái cảm giác lạnh toát bám chặt ngay khi vừa mở cửa xe, bước vào 1 nơi có vẻ giống 1 khách sạn tầm trung.
Hình như có ai đó gọi tôi , cô ta nói giong địa phương , thứ âm thanh mà tôi chưa từng được nghe trước đây khi còn đi học , trong tiềm thức lúc ấy chỉ lờ mờ hiểu rằng cô ta đang muốn giới thiệu về suối nước nóng ở nơi đây .
Sau khi được xếp cho 1 căn phòng , men theo lối đi chỉ dẫn và cũng đến được nhà tắm của nam giới , ở đây người ta gọi là suối nước nóng ,
Quả thực nó giống với những gì gọi là nóng , nước nóng đến khó tin , theo như đọc ở đâu đó thì những con suối nước nóng như vậy nằm ở trên 1 miệng núi nửa đã nhiều năm ko hoạt động hay đại khái vậy.
Rồi bỗng nhiên mọi thứ tối xầm lại , lại là cái thứ cảm giác khủng khiếp ấy , nó đến như 1 con gió, khiến bản thân chỉ biệt nằm im chịu đựng , cứ thế , chân tay chẳng thể kiểm xoát rồi chìm sâu vào mê man
Cảm giác được mình đang chìm , và đầu đang dần dần chạm hết mặt nước , thật kỳ lạ , không giống mọi khi , tôi sẽ chìm sâu vào giấc ngủ , sẽ mê man ko tỉnh và cũng không mơ mộng , mà lần này cảm giác tỉnh táo hơn , mỗi lúc ngụp sâu dưới làn nước tôi càng cảm giác mình thở dễ hơn , tỉnh hơn và có sức lực hơn , rồi không chịu được nữa tôi vùng giậy thoát ra khỏi mặt nước , nhưng ngay tức khắc cái cảm giác mệt mỏi kia lại ấp đến.
Ngã khụy xuống , cố gắng nhẹ nhàng nằm xuống chìm sâu dưới mặt nước , thứ cảm giác dễ chịu ấy lan tỏa , tôi mở mắt , nhìn lên phía tren , một màu xanh đục đang ở trước mắt , tôi nhìn thấy ánh sáng mặt trời , nhìn thấy cả bàn tay mình đang huơ huơ trước mặt , nó khiến cho bản thân tìm lại 1 cảm giác thân quen , khi còn ở nhà , nặn thật sâu dưới nước , chạm lưng vào giải đá nhìn lên phá trên , ánh sáng mặt trời ở dưới độ sâu này giống nhưng vẹt sáng cắm thẳng và long lanh khó tả.
Có ai đó đã nói với tôi , hãy để cho quá khứ ngủ yên , và bản thân hiểu ý họ muốn ám chỉ , chỉ có điều tôi không đào bới hay đánh thức cái thứ gọi là quá khứ ấy , chỉ là vô tình chạm phải và theo phản xạ rút tay lại thật nhanh. Kỳ thực rất muốn nó ngủ yên , bởi trong đó vui có buồn có nhưng mệt mỏi triền miên.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét